Đăng ký nhận thông tin

Tư vấn trực tuyến

Thống kê lượt truy cập

2484773
Hôm nay
Hôm qua
Tuần này
Tuần trước
Tháng này
Tháng trước
Tất cả
448
460
4819
4734
13930
21337
2484773

Hiên có 25 khách đang trực tuyến

Đường vòng đến giảng đường, bạn có chịu đi?

Online nhận được nhiều chia sẻ của nhiều bạn đọc, những người vừa rớt đại học hoặc từng trải qua điều này cách đây vài năm.
Bạn Trần Văn Dương - sinh viên vừa tốt nghiệp, hiện ở Đà Lạt. Dương cho biết, bạn từng rớt đại học, đi làm công nhân để mưu sinh và san sẻ gánh nặng gia đình rồi tiếp tục "lai kinh ứng thí" bởi luôn khắc khoải mong muốn đến giảng đường.
Bên cạnh câu chuyện này, Tuổi Trẻ Online cũng xin gửi đến bạn đọc ý kiến của bạn Bùi Thị Minh Châu - sinh viên cao học ngành Quản lý phát triển, Ruhr-University Bochum, CHLB Đức.
Hy vọng những nội dung này sẽ góp phần tiếp thêm sức mạnh tinh thần để các thí sinh và phụ huynh tự tin, mạnh mẽ hơn khi đối diện với sự thật rớt đại học.
Nuôi giấc mơ đại học từ màu áo công nhân
Tôi sinh ra ở vùng quê Hà Tĩnh, quanh năm chỉ biết trồng cây lúa, củ khoai, củ sắn. Tôi học ở một trường dân lập, tốt nghiệp lớp 12 vào hè năm 2008 và đi thi đại học tại Huế.
Trước kỳ thi này, tôi đã chuẩn bị sẵn một bộ hồ sơ xin việc, phòng khi không đậu đại học thì đi làm công nhân với dự định trước mắt là kiếm tiền nuôi sống bản thân, sau đó là tích lũy tiền gửi về cho mẹ chữa bệnh và mua sách vở cho hai đứa em trai.
Với số tiền 1.5 triệu đồng bố cho, tôi vào Huế thi đại học, sau bốn ngày, tiền vơi đi một nửa. Dùng số tiền còn lại tôi đi vào Bình Dương, thuê chỗ trọ rồi xin đi làm công nhân.
Tôi nộp hồ sơ vào một công ty gỗ ở khu công nghiệp Sóng Thần nhưng họ không nhận vì tôi còn thiếu 2 tháng nữa mới đủ tuổi đi làm. Tôi rất buồn và lo lắng, nếu mình không đi làm được thì lấy cái gì mà sống giữa thành thị?
Cuối cùng, tôi tìm được việc phục vụ tại một quán nhậu, lương chẳng bao nhiêu, chỉ đủ trả tiền phòng trọ, còn ăn uống thì tôi được người ta cho ăn ba bữa tại quán. Tôi phải làm 2 tháng ở đây để chờ đủ tuổi đi làm công nhân. Trong 2 tháng ấy tôi học hỏi được nhiều điều từ cuộc sống, từ cách giao tiếp, phục vụ bưng bê thức ăn, châm cồn, khui bia... Tôi chứng kiến nhiều “cuộc nhậu không có hậu” khi tàn tiệc, khách lao vào đánh nhau dữ dội
Công việc bận bịu tối ngày, hết việc này là có việc khác ngay. Sáng 7g đã phải có mặt ở quán, làm đến 21g mới được về, có khi khách đông, 22g tôi mới được về. Về đến phòng thì tôi lò mò tắm rửa xong rồi mới ngủ. Đó cũng là khoảng thời gian tôi biết mình rớt đại học!
Hai tháng trôi qua, tôi xin nghỉ làm ở quán để nộp hồ sơ vào công ty gỗ ngày trước. Lần này, tôi được nhận ngay. Thử việc được 2 ngày thì tôi được đứng máy chà nhám, máy không quá phức tạp nên tôi sử dụng rất thành thục, kịp thời có hàng cho các công đoạn sau.
Nhờ chăm chỉ làm việc, tôi đã dành dụm được một khoản tiền nho nhỏ. Lương cơ bản 1,2 triệu đồng, tăng ca đến 21g cũng được 2,6 triệu đồng. Đến tết năm 2009, tôi gửi về cho gia đình những tháng lương dành dụm được. Bố mẹ rất mừng và luôn động viên tôi mỗi khi tôi gọi điện về nhà hỏi thăm sức khỏe cả gia đình.

Đời còn dài lắm!

Rớt đại học là chuyện bình thường vì mỗi người một hoàn cảnh, điều kiện khác nhau.
Không đi được con đường này thì ta đi đường khác. Quan trọng là suy nghĩ của mình thôi. Đời còn dài lắm, hãy cố gắng các bạn nhé!

HÙNG

Năm đó, tôi không về quê ăn tết vì tiền vé xe đắt đỏ, hai lượt cũng hết 2 triệu, nên tôi để số tiền đó gửi về cho bố mẹ. Tôi buồn và nhớ nhà biết nhường nào khi ngày tết ai cũng đoàn tụ gia đình còn mình bơ vơ nơi đất khách.
Thấm thoát tết cũng qua đi, trong đầu tôi nảy sinh ra điều gì đó đã bỏ quên lâu nay mà chưa thực hiện được. Mỗi sáng đi làm, nhìn thấy các học sinh cấp 3 mặc những chiếc áo dài đi học, tôi lại muốn đi học tiếp! Tôi gọi điện thoại về nhà báo với bố mẹ rằng sẽ dành tiền đi học, thi đại học một lần nữa. Bố mẹ khuyên tôi: “Không đi học nữa, đi làm kiếm tiền rồi giờ học lại không có thời gian học đâu. Rồi lại không đậu thì mất cả tiền cả thời gian”. Nhưng rồi nhiều lần bố gọi điện vào bảo: “Con lớn rồi, phải tự quyết định mọi việc của con”.
Tôi biết mình muốn đi học lắm, tôi sẽ làm lại lần nữa! Thi không đậu vẫn quay lại làm công nhân được mà! Tôi làm hồ sơ dự thi Trường ĐH Đà Lạt.
Giờ thì đã đến lúc tôi cần thời gian để ôn luyện mà công việc hiện tại lại mất quá nhiều thời gian. Tôi đành nghỉ công ty gỗ và xin vào một công ty giày da, thời gian tăng ca chỉ đến 7g30, dù lương thấp hơn nhưng có thời gian để học.
Tôi học khối C, cũng muốn đi lò luyện thi nhưng ở những khu công nghiệp kiếm được lò luyện thi khối C là rất khó. Tôi tranh thủ mấy ngày chủ nhật để tìm lò luyện thi nhưng chỉ có duy nhất một nơi luyện thi mà không có khối C. Tôi đành mua sách ôn luyện tại phòng trọ của mình. Năm tôi học là chương trình cũ, năm tôi thi lại chương trình mới nên hơi vất vả vì khối C thay đổi nội dung rất nhiều.
Tôi đã quyết là làm không do dự. Hễ đi làm về, tắm giặt xong, tôi vào phòng học ngay. Cứ thế kiến thức tích lũy ngày càng nhiều, lại học được những điều mới trong cuộc sống rất bổ ích cho phần thi nghị luận xã hội...
Kỳ thi cận kề nhưng tôi phải đi làm ở công ty. Làm sao xin nghỉ để đi thi? Nếu nói thẳng ra là xin nghỉ để đi thi đại học là có khi được nghỉ việc luôn. Tôi đành viết đơn nghỉ phép 1 tuần với lý do bố ốm nặng phải về quê gấp. Tôi thấy mình thật bất hiếu khi bố đang khỏe mạnh mà lại nói là ốm nặng... Tôi bắt xe lên Đà Lạt đi thi trong 4 ngày, sau đó quay lại Bình Dương nghỉ ngơi 1 ngày rồi tiếp tục đi làm và chờ kết quả đại học. Kỳ thi này tôi đã đậu đại học! Trúng tuyển vào ngành Ngữ văn mà tôi mơ ước! Và hiện nay, tôi là tân cử nhân.
Sau chặng đường dài, tôi thấu hểu cuộc sống không như mình tưởng có vấp ngã mới trưởng thành, có thất bại mới rút ra được kinh nghiệm để thành công.
TRẦN VĂN DƯƠNG (Đà Lạt)

TRƯỜNG TRUNG CẤP BÁCH KHOA VŨNG TÀU
Trụ sở chính:
557 - 565 Trương Công Định, P7, TP. Vũng Tàu
Điên thoại: (0254) 3854234 - 3572505

Website: bachkhoavungtau.vn


Cơ sở & trung tâm trực thuộc:
- Trung tâm Ngoại ngữ Tin học Vũng Tàu