Đăng ký nhận thông tin

Tư vấn trực tuyến

Thông tin liên quan

Thống kê lượt truy cập

1999321
Hôm nay
Hôm qua
Tuần này
Tuần trước
Tháng này
Tháng trước
Tất cả
88
915
1003
7619
18053
33331
1999321

Hiên có 23 khách đang trực tuyến

Cớ gì “chẳng ma nào chịu hỏi”?

Bạn vừa kết thúc bài trình bày của mình có vẻ rất ngon lành. Rồi Bạn nói vài lời cám ơn người nghe.
Họ vỗ tay rần rần, muốn sập cả khán phòng. Bạn cúi đầu tỏ thái độ cảm kích, tri ân, trong bụng thấy lâng lâng, hoan hỷ.
Rồi Bạn ngẩng mặt nhìn quanh khán phòng, tự tin đợi câu hỏi đầu tiên để trả lời.
Chẳng ma nào chịu hỏi.
Không sao. Bạn nói thêm vài lời, đại loại: các Anh/Chị cứ thoải mái đặt câu hỏi ra đi, tôi sẽ giúp giải quyết hết. Nào, xin mời.
Rồi Bạn đứng đó chờ. Chẳng có ai chịu đưa tay hay đứng lên. Vẫn chẳng ma nào chịu hỏi.
Chẳng ma nào chịu hỏi là sao?
Đúng là có lắm nguyên nhân dẫn đến chuyện chẳng ma nào chịu hỏi tiếng nào sau khi Bạn kết thúc bài trình bày.
Nhưng chớ bao giờ lầm tưởng mà cho rằng chẳng ma nào chịu hỏi có nghĩa là ai nấy trong lớp người nghe đều cảm thấy hoàn toàn thỏa mãn, hết sức bằng lòng với những gì Bạn đã trình bày từ đầu đến lúc đó.
Vì thường thì do Bạn đã làm điều gì đó chưa trúng ý người nghe, nên trong họ, chẳng ma nào chịu hỏi - chẳng ai buồn hỏi.
Thử tìm ra một số nguyên nhân:
- Có khi Bạn đã nói quá dài; và bài nói dài thoòng của Bạn khiến người nghe mệt đuối. Bạn “tra tấn” họ từ đầu buổi đến giờ, khiến họ mất hết năng lượng, chẳng còn hơi sức đâu để đặt câu hỏi. Lúc này, họ chỉ nghĩ đến việc ra về, đi đâu đó uống ly café hay ăn thứ gì đó cho khỏe thôi. Họ không muốn nghe gì thêm nữa (và thường thì họ sẽ ghét cay ghét đắng bất kỳ “đứa nào” đứng lên đặt câu hỏi đầu tiên)
Rút kinh nghiệm: Hãy xem bài nói của Bạn có quá dài? Quá nặng chi tiết, màu mè? Bạn có sẵn trớn mà nói quá mấy chuyện ngoài lề, thành ra quên nhấn mạnh điểm chính? Có nói quá nhiều thông tin thực ra họ không cần nghe?
- Bạn đã nói chạm đến chỗ nhạy cảm nào đó. Có thể tuy không cố ý, nhưng trong bài nói, Bạn vô tình nói điều gì đó khiến người nghe thấy “nhột,” thấy phản cảm, đụng chạm đến họ – và họ thấy bị xúc phạm, bị bêu xấu, v.v. khiến họ phải ngậm miệng làm thinh, không muốn hay không dám hỏi han gì thêm.
Rút kinh nghiệm: Tôi có nói cái gì nhạy cảm, đụng chạm đến ai, để rồi làm người nghe thấy phản cảm, không còn tập trung vào chủ đề tôi nói?
- Bạn chưa chạm được đến người nghe. Một số người lắng nghe Bạn chăm chú, tỏ vẻ hứng thú, thậm chí vỗ tay khí thế, nhưng có thể họ đang giả đò, nhất là khi những gì Bạn nói toàn mang tính trừu tượng, xa vời, lý thuyết, chẳng ăn nhập gì đến đời sống thực tế hằng ngày cùng những vấn đề họ thực sự quan tâm. Thế thì việc gì họ phải đặt câu hỏi với những thứ chả thiết thực gì ráo?
Rút kinh nghiệm: Những gì tôi nói có gì ăn nhập với đời sống thực tế của đối tượng người nghe này? Chủ đề tôi chọn có hợp với họ không, hay chỉ vì tôi thích nên tôi nói?
- Bạn nói lung tung, khiến họ thấy mơ hồ, rối rắm. Và đến khi Bạn nói xong, họ không biết Bạn mới nói cái gì. Chẳng lẽ họ đứng lên nói rằng: nãy giờ ông nói gì tôi chưa hiểu, giờ ông nói lại đi (?)

Rút kinh nghiệm: Thông điệp tôi trình bày có rõ ràng mạch lạc? Có thí dụ minh họa cụ thể không? Có nhảy loạn xà ngầu từ điểm này qua điểm kia? Có tập trung nhấn mạnh được các điểm chính?

Sau mỗi lần trình bày trước ai đó, ở đâu đó, về nhà, Bạn nên nhìn lại buổi nói của mình, tự đặt ra càng nhiều câu hỏi càng tốt để rút kinh nghiệm. Càng biết tự đặt cho mình những câu hỏi khó, khắt khe để đánh giá, thì những lần trình bày sau, Bạn sẽ nên khéo léo hơn và dễ biết cách đi vào lòng người nghe hơn.
Nguồn: Internet

Bản quyền Trường Trung cấp CNTT TM COMPUTER
Trụ sở chính:
555 - 565 Trương Công Định, P7, TP. Vũng Tàu
Điên thoại: 3854234 - 3572505

Email: tmcomputer@tm.edu.vn
Website: tm.edu.vn


Cơ sở & trung tâm trực thuộc:
- TT Anh ngữ Quốc tế ICTEL
- TT đào tạo kỹ năng và BDVH Vũng Tàu